Nội dung chính
Nữ sinh 20 tuổi đã nghiện khí cười suốt 6‑7 năm, gây ra các biểu hiện thần kinh nguy hiểm.
Giới thiệu vụ việc
Vào ngày 12‑1, tại tọa đàm “Bóng cười – nước mắt sau những cuộc vui”, bác sĩ Lê Thị Phương Thảo (Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai) chia sẻ một ca bệnh đặc biệt: sinh viên năm nhất mang theo bình khí cười (N2O) khi đi khám tâm thần vì không thể kiểm soát cơn thèm.

Lịch sử và mức độ nghiện
Tiểu sử bệnh nhân
Bệnh nhân bắt đầu tiếp xúc với “bóng cười” từ thời trung học cơ sở, chỉ thử vài lần trong các buổi tụ tập. Khi lên trung học phổ thông, việc sử dụng tăng dần do ảnh hưởng của bạn bè, và đến đại học cô đã tự mua bình N2O để sử dụng một mình.
Ban đầu, cô dùng 1‑2 quả mỗi lần, sau đó tăng lên 10‑20 quả/ngày. Khi các quả bóng nhỏ không đủ, cô chuyển sang dùng bình khí lớn, thậm chí mua các bình mini để giấu trong balo, tránh bị phát hiện.
Gia đình chỉ phát hiện sau khi tình cờ thấy một bình khí lạ trong phòng và nhận thấy các dấu hiệu rối loạn tâm thần. Khi nhập viện, bệnh nhân đã phụ thuộc vào khí cười trong 6‑7 năm, xuất hiện tê bì tay chân, trầm cảm và lo âu.

Hậu quả sức khỏe của việc lạm dụng N2O
Bóng cười (nitrous oxide) là một chất gây hưng phấn ngắn hạn, tác động lên hệ thần kinh trung ương, gây cảm giác cười không kiểm soát trong vài phút. Tuy nhiên, lạm dụng lặp lại có thể gây tổn thương não và tủy sống, biểu hiện bằng tê bì tay chân, yếu liệt, rối loạn vận động và giảm trí nhớ.
Theo bác sĩ Thảo, chỉ cần dùng trên 10 quả trong một lần, lặp lại nhiều lần, đã có thể gây ngộ độc mạnh, dẫn đến tổn thương cấp và mạn tính. Ngộ độc cấp tính có thể gây rối loạn tri giác, chóng mặt, tim đập nhanh, rối loạn nhịp tim và thậm chí tử vong do ngạt oxy.

Phương pháp điều trị và quá trình hồi phục
Sau khi nhập viện, bệnh nhân được điều trị đa phương pháp: dùng thuốc, trị liệu tâm lý, can thiệp kích thích từ trường xuyên sọ và giám sát chặt chẽ của gia đình. Bác sĩ Lê Thị Thu Hà, Trưởng phòng Rối loạn sử dụng chất, cho biết hầu hết các ca nhập viện trong giai đoạn nặng, quá trình điều trị thường kéo dài từ vài tháng đến một năm.
Với sự hỗ trợ của gia đình, sau 6 tháng bệnh nhân giảm đáng kể cảm giác thèm khí cười, và hiện đang duy trì không dùng N2O. Các chuyên gia nhấn mạnh việc theo dõi lâu dài để tránh tái phát.
Khuyến cáo cho phụ huynh và cộng đồng
Khí cười có kích thước nhỏ, dễ giấu, khiến việc phát hiện khó khăn. Phụ huynh cần lưu ý các biểu hiện bất thường như tê bì tay chân, thay đổi hành vi, hoặc việc con trẻ mang các vật dụng lạ trong phòng.
Không nên xem bóng cười là hình thức giải trí vô hại. Nếu nghi ngờ con em có dấu hiệu nghiện, nên đưa đến cơ sở y tế chuyên khoa để được khám và can thiệp sớm.